Uống trà và Thôi khóc - Thiên Bình
Tôi hay có những giấc mơ kỳ dị. Tôi mơ con chó nhỏ nhà tôi biết nói, và nó dằn vặt tôi hoài vì cái tật hay bỏ bê nó. Tôi mơ tôi cứ đứng mãi trước tủ quần áo nghèo nàn của mình mà không biết nên mặc cái gì cho ra hồn, thử hết cái này đến cái kia, để rồi bị trễ giờ làm. Nhưng giấc mơ thường xuyên nhất, lặp đi lặp lại nhiều nhất, chính là hình ảnh Minh đi lướt qua khi tôi đang ngồi trên vỉa hè quen thuộc. Tôi gọi, gọi mãi, khản cả cổ giọng nhưng Minh không một lần quay lại. Tôi nghĩ hẳn trong mơ tôi khóc nhiều lắm, bởi khi tỉnh dậy thì gối ướt sũng và nửa đầu tôi đau nhói. Bất kỳ thứ gì liên quan đến Minh đều đau đớn như vậy. Tôi chán ghét mình, chán ghét việc ngủ lúc nào cũng mơ. Tôi thử nốc rất nhiều cà phê để khỏi phải ngủ nữa. Càng làm vậy, tôi càng khổ sở, chỉ muốn ngã vật ra chết mà thôi. Nhưng có phải kể cả khi người ta chết đi, người ta vẫn cứ nghĩ mãi về người mình yêu, đúng không? Cây mận trước nhà ra trái. Hoàng trở về, bước lạo xạo trên đám lá vàng xốp. Tôi nhặt một quả mậ...





