Thư tình gửi một người
Ánh ơi
Bây giờ là đêm rất đầy ở thung lũng này, anh đang ngồi nhìn
ở phía đồi xa có từng chấm đèn đỏ rất buồn và trái núi thì đã bị che khuất từ
chiều bởi mây xám.
Anh nhớ rất nhớ đêm bây giờ ở đó Ánh đang ngồi bình an trong
căn phòng ngát mùi hoa dạ lan và căn nhà anh đầy bóng tối trong căn phòng với
chiếc bàn bureau nằm yên cùng những di tích còn để lại đó của anh.
Có thể bây giờ đang còn mưa trên lá long não. Và chiều thứ
năm này sao anh bỗng nghĩ là Ánh cũng có thể trở lại căn phòng đó để nhìn sự
vắng mặt của anh, để ngồi trên chiếc ghế mây đó đếm lại dấu vết vừa qua của mùa
hạ mùa thu. Để nhìn vẻ hư vô trên từng ngón tay rất dài bỏ hoang của Ánh.
Hãy năng trở lại đó ngồi một lúc để cho anh hy vọng rằng Ánh
cũng tha thiết với những - gì - đã - qua của anh.
Đêm rất dày đen. Sâu đất của núi rằng cũng đã reo lên âm
thanh rất nhọn.
Ánh ơi,
Nếu bây giờ anh ra ngoài trời gọi to tên Ánh thì tiếng gọi
sẽ dội ra xa, cây cối sẽ thức dậy và loài sâu đất sẽ phải im đi.
Anh bây giờ, nhất là trong giây phút này, chỉ mong làm sao
có đủ phép màu để làm cho những kẻ mình yêu thương được hạnh phúc.
Mỗi ngày sống qua là mỗi ngày thấy sự bình an sa sút đi một
chút. Tâm hồn cũg hư hao đi nhiều,
Anh không còn mong gì hơn là được tìm gặp mình mãi giữa
những người yêu thương. Sự dấn thân nên chỉ có một lần và kéo dài cho mãi
mãi.
Ánh có nghĩ thế không.
Viết thư về cho anh như thế này:
Trịnh Công Sơn
Hộp thư lưu trữ
Ty Bưu điện Bảo Lộc, Lâm Đồng
Đêm rất buồn và anh thấy đơn độc hơn bao giờ cả.
Ánh ơi Ánh ơi đã xa quá rồi phải không làm sao còn nghe lời
gọi âm thầm này. Đêm anh ngồi khoanh tay đốt thuốc và nhìn khoảng tối đen bên
ngoài. Sẽ còn rất nhiều đêm như thế này nữa không một kẻ quen thuộc thân yêu để
dùng ngôn ngữ trìu mến của nhau.
Blao, 23/9/1965
Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ
rồi lớn dần đuổi anh chạy về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ
bây giờ cũng điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm
nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ
không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói, đã nhắc mãi mỗi ngày mà
vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy
mình như lại về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những
cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào
cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh
không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi
xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu
vàng chưa Ánh.
Nhưng bụi mờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi
qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn.
Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện
diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương. Anh đang
nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như
ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao
chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi,
sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao
giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời
hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi
đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những
bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi
cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình
được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng. Ánh cũng thôi
làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa
đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không
còn thấy gì.
Anh đang có Ánh - tuổi - nhỏ trước mặt rong chiếc hộp nhỏ
anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa
đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi
làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây,
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu,
Trịnh Công Sơn




Nhận xét
Đăng nhận xét