Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên...???
Đêm mưa lại
nghe “một mình”, đang mưa lại nghe nhạc không lời. Chỉ là tiếng ghita bập
bùng thôi, không réo rắt như đoạn vĩ cầm, không du dương như khúc dương cầm,
không ma quái mà dìu dặt như Saxophone. Mộc mạc. Như chính bản thân cây ghita
vậy. random. Mà thật lạ. Random trong list chỉ có một bài. Lừa lựa thêm “the
sound of silence”, lừa lựa thêm “all out of love”. Mộc. Cuối tuần và
những khúc nhạc và chỉ nhạc, lời lẽ để chìm trong sự lặng im của đất trời, câu
từ để ẩn im trong 6 dây đàn. Nhẹ nhàng.
Mưa lộp độp
trên mái tôn. Ngửa mặt lên, sao vẫn còn đó, trăng vẫn còn đó, trăng tròn, uhm ,
hôm nay rằm mà. Trăng, sao vẫn đó sao trời đổ mưa, chỉ là thêm mây vần vũ. Uh
em ạ, nơi đó không mưa chắc gì nơi này trời cũng ráo tạnh?
Gió mang hơi
mưa, gió mang hơi đất, gió mang theo chút bụi, gió mang theo chút lá… tất cả
thấm đẫm chút sương.
Trong đêm
tối, nghe âm thanh của sự tĩnh lặng [the sound of silence], trong đêm tối nghe
tôi đã đánh mất đi tình yêu [ All out of love], trong đêm tối, nghe một
mình….Còn như vậy đến mãi bao giờ nhưng cũng chẳng biết mong muốn điều gì nữa.
Ơi, sẽ lại bị hờn trách nữa mất thôi….
"Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh
Ðường xưa quen lối, tình dối người mang
Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan
Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau
Ðể rồi còn gì nữa cho nhau
Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình
Ðường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh"


Nhận xét
Đăng nhận xét