Gió
Tất cả cũng chỉ như là cơn gió, nhẹ vợi, thoảng qua, chẳng mang lại gì mà cũng chẳng đủ để đọng lại điều gì. Anh không phải là cơn gió, chút tư vị có người nói như 1 hơi thở dài mang hơi hướm nặng nề có đó mà rồi thì mất đó chóng vánh, quẩn quanh giây lát rồi thì tan biến đi không ai hay biết. Rồi thì có ai muốn 1 tiếng thở dài….
Quá khứ đã chẳng còn, vị lai thì chẳng rõ,
luẩn quẩn mãi với khói sương mong manh lên xuống bồng bềnh từng sợi
từng sợi hiu hắt đẩy đưa. Lang thang mãi với hồn, vất vưởng mãi với du.
Thụy lam – giấc mộng ngàn năm mang màu lạnh
lẽo, bỗng chợt thấy em cười Thu tóc ngắn, lóe lên rồi chợt vụt tắt lan nhanh
rồi cũng tan nhanh như giọt mưa nho nhỏ rơi trong hồ. Chỉm nghỉm. Ánh mắt em.
Chỉm nghỉm. Nụ cười em. Chìm nghỉm. Giấc mơ tôi rồi cũng chết đuối trong hồ.
Thu em còn cười, tóc em còn ngắn… hay cũng ngàn năm như giọt mưa nhỏ lặn tăm
biến mất trong hồ?
Hơi thở dài hóa ra tư vị còn tan
nhanh hơn là cả cơn gió nhỏ. Nhanh lên chứ. Khói sương mờ mờ bao bọc
không đủ để hồn nương náu chút phút giây. Dư lai chẳng còn. Dư hương dần dà tan
biến. Quắt quay mà nhẹ nhàng bay bay bồng bềnh hơn làn khói lạnh. Chẳng đủ để
giật mình không lâu để xáo trộn càng không níu để đổi thay.
Bỗng thấy người trong suốt như hạt mưa đọng
trên cành cây khô mắc ven hồ. Yếu ớt đang cố níu giữ, dù chỉ là cành khô khan
chẳng cảm xúc mà vẫn níu giữ. Khổ đau. Van xin. Ôm đồm quá nặng mình hay là cơn
gió vô tình khiến cái lắc đầu vô tâm. Chẳng giữ nổi mình rồi thì cũng phải
buông tay rơi tõm xuống hố sâu mênh mông bạt ngàn tan nhanh chẳng hiểu mình là
ai, nơi đâu, chìm sâu nơi cô quạnh vô tận.
Ngoài kia, mùa đang hấp hối….
Ngoài kia, hơi thở dài nhẹ nhẹ….
Ngoài kia, hồn dần trong suốt chẳng nổi thấy
bóng thấy hình….
Dòng sông trước kia tôi về
Bỗng giờ đây đã khô không ngờ,
Lòng tôi có khi mơ hồ.
Tưởng mình đang là cơn gió.
Dòng sông trước kia tôi về
Bỗng giờ đây đã khô không ngờ,
Lòng tôi có khi mơ hồ.
Tưởng mình đang là cơn gió.



Nhận xét
Đăng nhận xét